Nội dung chính
Truyện tranh ở Huế không chỉ là kỷ niệm tuổi thơ mà còn là một phần quan trọng của bản sắc văn hóa địa phương.
Hồi ức tuổi thơ, khởi nguồn đam mê
Những người trẻ như Hoàng Trọng Thiện (sinh 1999) và Nguyễn Ngô Thiên Bách (sinh 1993) bắt đầu yêu thích manga và siêu anh hùng Nhật Bản – Doremon, 7 Viên Ngọc Rồng, Conan – như bao bạn trẻ Việt Nam. “Những câu chuyện giản dị nhưng cuốn hút đã khiến tôi muốn cầm bút và tự mình vẽ nên những trang truyện,” Thiện chia sẻ.
Hành trình tự học và bước ngoặt chuyên nghiệp
Không theo con đường đại học truyền thống, Thiện tự học vẽ, tự xuất bản trên mạng xã hội và cuối cùng được Light Comic Studio (Hà Nội) mời cộng tác. Tác phẩm đầu tiên của anh, một truyện one‑shot dự thi Cuộc thi Comicola 2023, đã giành giải khuyến khích, khẳng định “nét bút của tôi đã có thể kể một câu chuyện hoàn chỉnh”.
Thách thức của một thị trường còn non trẻ
So với Nhật Bản, Hàn Quốc hay Mỹ, thị trường truyện tranh Việt Nam chỉ chiếm khoảng 2‑3% tổng doanh thu giải trí theo báo cáo của Statista 2022. Các xưởng vẽ, sự kiện và cộng đồng chuyên nghiệp tập trung chủ yếu tại Hà Nội và TP HCM, khiến các nghệ sĩ ở Huế phải “đi xa” để tìm cơ hội.
Những dấu ấn cá nhân trong từng nét vẽ
Thiện tận dụng cảnh quan, kiến trúc và nét sống của Huế để làm nền cho câu chuyện. “Tôi thích đưa những ngôi đình, chợ đêm, hay những chiếc thuyền trên sông Hương vào truyện, để người đọc cảm nhận được hơi thở của thành phố,” anh nói.
Quy trình sáng tạo của anh bao gồm: lên ý tưởng → viết kịch bản → thiết kế nhân vật → vẽ storyboard → hoàn thiện bản thảo. Giai đoạn “vẽ hoàn thiện” là lúc “hồn” của câu chuyện thả ra, không còn rào cản suy nghĩ.
Đóng góp của cộng đồng độc giả trưởng thành
Nguyễn Ngô Thiên Bách không chỉ là họa sĩ mà còn là nhà thiết kế bìa cho Nhà Xuất bản Kim Đồng (Hà Nội). Nhờ công việc này, anh đưa những tựa truyện Việt Nam ra thị trường, đồng thời nâng cao giá trị thẩm mỹ cho người đọc. “Truyện tranh là cánh cửa mở ra nhiều thế giới, rèn luyện trí tưởng tượng và cảm quan thẩm mỹ,” anh nhấn mạnh.
Từ những cuốn sách thưởng cho thành tích học tập đến việc sưu tầm nghiêm túc khi đã tự chủ tài chính, Thiên Bách cho rằng “truyện tranh không chỉ dành cho trẻ con; mỗi độ tuổi có một phân khúc riêng, và phụ huynh cần hiểu và tôn trọng điều đó.”
Hai câu chuyện của họ minh chứng rằng, dù thị trường còn nhỏ, nhưng niềm đam mê và tinh thần tự lực đang dần tạo nên một hệ sinh thái văn hóa truyện tranh bền vững tại Huế.

Phạm Phước Châu