Mỗi ngày trên con đường quen thuộc đến công sở, tôi lại có những chiêm nghiệm mới về cuộc sống. Con đường bờ kè rực rỡ sắc hoa dưới ánh nắng, những chú chim sẻ dạn dĩ kiếm ăn, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên và tươi đẹp.

Cuộc sống vốn dĩ là những điều giản dị, bình yên mà ta thường bỏ lỡ.
Một buổi trưa nắng gắt, tôi bắt gặp một vụ va chạm giao thông nhỏ. Một người phụ nữ trung niên và một cậu học sinh. Chứng kiến sự hơn thua của người phụ nữ, tôi nhớ lại một trải nghiệm của chính mình.
Lần đó, khi chở đồng nghiệp đi thăm bệnh, tôi bị một người đi đường vô tình cán vào chân. Cơn đau bất ngờ khiến tôi choáng váng, nhưng người kia thậm chí không một lời xin lỗi. Sự vô cảm ấy khiến tôi tức giận. Nhưng chú đồng nghiệp đã ngăn tôi lại.
Chú bảo tôi nên lo cho vết thương của mình trước. Chú nói: “Đến khi cháu đòi được câu xin lỗi, chân cháu đã bị thương nặng hơn rồi. Ra đường, nhường nhịn một chút cũng không sao”. Lời nói của chú khiến tôi suy ngẫm. Trong xã hội phức tạp này, mỗi người có một tính cách, một nhận thức khác nhau. Không phải lúc nào mình cũng có thể thay đổi được người khác.
Chú còn dạy tôi, khi gặp chuyện ngang trái, hãy nghĩ rằng có lẽ họ có lý do riêng. Sự thông cảm và tha thứ sẽ giúp cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Bài học này càng thấm thía hơn khi tôi chứng kiến những vụ việc đáng tiếc chỉ vì một lời qua tiếng lại.
Bài học về sự nhẫn nhịn và bao dung không chỉ dừng lại ở đó. Câu chuyện về bà cụ trên xe buýt là một minh chứng khác.
Cô gái trẻ vô tình va vào bà cụ mà không xin lỗi, thậm chí còn tỏ vẻ khó chịu. Một chàng trai bức xúc thay bà cụ, nhưng bà chỉ thản nhiên nói: “Có đi chung với nhau lâu đâu, trạm tới là tôi xuống rồi!”.

“Có đi với nhau lâu đâu” – triết lý sống giúp ta an nhiên tự tại.
“Có đi với nhau lâu đâu” – Lời nhắc nhở về sự vô thường của cuộc sống
“Có đi với nhau lâu đâu” – câu nói ấy như một lời ám thị, giúp tôi buông bỏ những chấp niệm nhỏ nhặt. Khi gặp chuyện khó chịu, tôi tự nhủ rằng mọi chuyện chẳng đáng để hơn thua. Một lời xin lỗi đôi khi cũng không còn quan trọng. Bởi lẽ, đời người ngắn ngủi và vô thường.
Lời dạy của vị tu sĩ mà tôi thường nghe càng củng cố thêm suy nghĩ này: “Ta tưởng mình còn sống vài trăm năm nữa chắc, sao cứ phải trách móc, giận hờn, hơn thua? Nếu biết đời là vô thường, nay còn nhìn thấy họ, nhưng mai chưa biết ra sao, thì liệu mình có còn thù hằn, oán trách ai trong lòng không?”.
Cuộc sống như một chuyến tàu, mỗi người chỉ đồng hành với ta một đoạn đường. Hãy trân trọng những khoảnh khắc bên nhau, trao nhau yêu thương và sự thấu hiểu. Đừng để những điều nhỏ nhặt làm tổn thương nhau, bởi “Có đi với nhau lâu đâu”.
Bài học rút ra: Sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn
Từ những trải nghiệm và câu chuyện trên, tôi rút ra bài học quý giá về sự vô thường và lòng bao dung. Hãy sống chậm lại, quan tâm đến những người xung quanh, và trân trọng từng khoảnh khắc. Đừng để những hơn thua nhỏ nhặt làm mất đi niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.
Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một hành trình, không phải là đích đến. Hãy tận hưởng từng khoảnh khắc trên chuyến tàu cuộc đời, và lan tỏa yêu thương đến mọi người xung quanh.
Lời khuyên: Hãy thực hành lòng biết ơn mỗi ngày. Ghi nhận những điều tốt đẹp trong cuộc sống và trân trọng những người xung quanh. Điều này sẽ giúp bạn cảm thấy hạnh phúc hơn và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Kết luận: “Có đi với nhau lâu đâu” không chỉ là một câu nói, mà là một triết lý sống. Hãy áp dụng nó vào cuộc sống hàng ngày để buông bỏ những điều tiêu cực và trân trọng những điều tốt đẹp. Hãy sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa.
“`