Nội dung chính
Tôi 32 tuổi, khi gia đình liên tục nhắc nhở “có tuổi rồi, không lấy chồng sớm sau này khổ” đã khiến tôi rơi vào quyết định không mong muốn.
Áp lực tuổi 30 và kỳ vọng gia đình
Ở độ tuổi 32, tôi cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cách mọi người nhìn nhận: mỗi câu hỏi về hôn nhân như một nhát dao nhỏ châm vào lòng. Mẹ tôi không ngừng nhắc nhở, trong khi bố thỉnh thoảng chỉ thốt một câu ngắn gọn: “Có tuổi rồi, không lấy chồng sớm sau này khổ.”
Cuộc gặp gỡ với người chồng hơn 20 tuổi
Mẹ giới thiệu một người đàn ông hơn tôi 20 tuổi, đã ngoài 50, có tài chính vững vàng và một ngôi nhà rộng rãi. Dù ban đầu tôi phản đối vì khoảng cách tuổi tác quá lớn, nhưng lời mẹ: “Tuổi tác không quan trọng, quan trọng là người có tiền, có trách nhiệm, lo được cho con” đã khiến tôi chùn bước.
Tiểu sử và quan điểm của anh
Người đàn ông xuất hiện với phong cách lịch sự, không kiêu ngạo nhưng cũng không quá thân thiết. Anh chia sẻ rằng đã từng có một người vợ, cô mất vì bệnh vài năm trước và họ không có con. Anh không khoe khoang tài sản, nhưng những chi tiết nhỏ như chiếc đồng hồ, chiếc xe cho thấy anh thực sự giàu có. Anh quan tâm đến việc tôi có muốn tiếp tục công việc hay ở nhà, và luôn ủng hộ quyết định của tôi.
Đám cưới nhanh gọn và cảm giác hỗn loạn
Chỉ sau 3 tháng tìm hiểu, chúng tôi đã quyết định cưới vì áp lực gia đình. Đám cưới diễn ra nhanh chóng, tôi mặc áo cưới nhưng cảm thấy trái tim trống rỗng. Những lời chúc phúc dường như chỉ hướng tới việc tôi “sướng vì lấy được chồng giàu”, khiến tôi tự hỏi mình đang bước vào một lối rẽ nào.
Đêm tân hôn: Bức ảnh khiến tôi bối rối
Đêm tân hôn, căn nhà rộng lớn chỉ còn hai người, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh không vội vàng, bảo tôi đợi một lát rồi vào phòng trong. Khi quay lại, anh đặt trên bàn một bức ảnh cũ.

Trong ảnh là người phụ nữ – vợ cũ của anh – với ánh mắt hiền hòa. Tim tôi đập loạn xạ, cảm giác hoảng loạn tràn ngập.
Lời giải thích đầy bất ngờ
Anh nhẹ nhàng nói: “Có chuyện này anh phải nói rõ với em ngay từ đầu. Trong nhà này sẽ có bàn thờ của cô ấy cùng bố mẹ vợ cũ. Cô ấy đã đồng cam cộng khổ suốt những năm tháng tuổi trẻ, và anh không thể bỏ rơi họ.” Sau đó, anh đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm, nói rằng “đây là để em yên tâm, tài sản sẽ để lại cho mẹ con em nếu có con”.
Những suy ngẫm sau đêm tân hôn
Tôi ngồi lâu trước bức ảnh, không cảm thấy ghen tức hay giận dữ, chỉ là một khoảng trống vô hình. Tôi nhận ra mình đang lấy một người đã trải qua hầu hết cuộc đời, mang theo cả yêu thương lẫn mất mát. Anh không yêu tôi cuồng nhiệt, nhưng anh cho tôi sự an toàn và một cam kết tài chính rõ ràng.
Trong khoảnh khắc thắp nén hương đầu tiên, tôi hiểu rằng hôn nhân của mình không bắt đầu bằng tình yêu, mà bắt đầu bằng sự tử tế và trách nhiệm – thứ mà ở tuổi 32, tôi đã mệt mỏi tìm kiếm suốt bao năm.